TÔI ĐÃ CHIẾN THẮNG CON NGƯỜI THAM LAM TRONG TÔI NHƯ THẾ NÀO?

 

Chào bạn,

Có ai đó đã nói ” chiến thắng bản thân mình là chiến thắng vĩ đại nhất”. Tôi đang tập chiến thắng con người THAM LAM trong mình và tôi nghĩ nếu tôi làm được thì đấy chính là chiến thắng vẻ vang nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi kể bạn nghe tôi đã đau khổ như thế nào để chiến đấu với con người THAM LAM trong tôi. Bạn xem tôi có thắng nó hay không bạn nhé. Mời bạn xem tiếp

Từ những ngày đầu kinh doanh nhang sạch không hóa chất, tôi tuyển cộng tác viên làm vệc cùng tôi với cam kết ” KHÁCH HÀNG CỦA  ĐẠI LÝ LÀ MÃI MÃI” nghĩa là khi khách hàng mua hàng lần đầu, lần sau khách hàng gọi lại mua thì tôi giao cho anh em và anh em có thu nhập mãi mãi từ người khách hàng đó. Lúc đó có nhiều bạn không tin.

Sự việc cứ tiếp diễn và Nhang Sạch Thiên Hương vẫn miệt mài làm ngày này qua ngày khác, hết người này đến rồi đi, đến rồi đi….

NIỀM TIN PHẢI ĐƯỢC ĐO BỞI THỜI GIAN

Tôi luôn làm theo những gì đã cam kết với anh em đại lý, nhất là đại lý tphcm vì ở tphcm người ta gọi tôi khá nhiều để giao hàng. Nếu tôi giao hàng thì anh em mất tất cả và tôi có thêm lợi nhuận. Nhưng khi tôi giao lại cho anh em đại lý tphcm giao hàng thì đồng nghĩa tôi không có số tiền lời đó. Một con người tham lam trong tôi hiện lên và nó luôn đói lấy phần tiền lời đó. Tôi đấu tranh kinh khủng giữa việc cho – nhận món tiền lời đó.

NHƯNG TÔI ĐÃ KHÔNG LÀM NHƯ VẬY

Tôi bỏ tiền chạy quãng cáo và marketing, khi khách hàng mới gọi mua hàng từ tôi, tôi giao lại cho anh em đại lý giao hàng và hưởng tiền lời. Còn khách hàng cũ thì tôi nhớ rất dai, và tôi luôn giao lại cho anh em đã từng giao hàng cho khách hàng đó trước đây, nghĩa là khách của ai thì người đó phục vụ và kiếm thu nhập. Và thu nhập này là mãi mãi.

 TÔI ĐÃ CHIẾN THẮNG KẺ THAM LAM ĐANG NGỰ TRỊ TRONG MÌNH

Tôi có người bạn tên HÙNG DÀN GIÁO, anh ấy là một người anh, người bạn người thầy đối với tôi trong chiến lược kinh doanh online. Anh ấy rất thành công trong việc kinh doanh online sản phẩm Dàn Giáo với thương hiệu Dàn Giáo Vĩnh Lợi. Tôi rất quý trọng anh ấy. Công ty Dàn Giáo Vĩnh Lợi đã là khách hàng VIP của tôi hàng mấy năm nay. Anh mua nhang sạch thắp bàn thờ thần tài ông địa, anh rất tin tưởng và có tín người trời phật, thần tài. Anh thường mua nhang sạch rất nhiều.

Hôm qua anh nhắn tin facebook lấy 100 bó nhang thắp bàn thờ thần tài công ty Dàn Giáo Vĩnh Lợi, 100 bó thì tiền lời cũng kha khá

Tôi chiến thắng kẻ tham lam đang ngự trị trong người mình ngay. Bằng cách tôi gọi em Quyền Trần Thế, biệt danh Thần Tài Nhỏ hôm nay giao hàng cho A Hùng Dàn Giáo. Tôi chuyển phần lợi nhuận kha khá này cho em ngay mà không thấy sót. Thần tài nhỏ đến giao hàng 100 bó nhang cho anh Hùng Dàn Giáo và tới đó, anh Hùng và vợ anh ấy còn thương tình đặt thêm 1 đơn hàng nữa.

Thật tuyệt vời

Khi tôi đang viết những dòng này, tôi rất hân hoan vì tôi đã thắng CÁI THẰNG NGƯỜI THAM LAM trong con người mình và qua đây KHẲNG ĐỊNH RẰNG những cam kết trước đây tôi luôn thực hiện, ít nhất là hiện nay với em Quyền Thần Tài Nhỏ.

Và tôi đang xây dựng 1 chiến lược kinh doanh khá bài bản và giúp anh em đại lý TPhcm kiếm được nhiều tiền từ hệ thống nhang sạch của chúng tôi. Những anh em đang làm cùng tôi từ ngày đâu luôn được ưu tiên và tôi sẽ KHÔNG MỞ RỘNG THÊM ĐẠI LÝ tphcm nữa để anh em ấy có nhiều thu nhập.

Các đại lý cấp 1 muốn lấy Nhang Sạch Thiên Hương về bán thì phải thông qua các em ấy, nghĩa là họ có 2 nguồn thu chính. 1 từ bán lẻ, 2 từ bán sĩ và tiền marketing và quãng cáo công ty chúng tôi sẽ tập trung đầu tư nhiều hơn để tạo nhiều khách hàng cho các anh em đại lý bán hàng.

PHẢI NÓI ĐÂY LÀ 1 ÂN TÌNH DÀNH CHO NHAU RẤT TỐT VÀ NÓ PHÁT TRIỂN MÃI MÃI ĐẾN KHI NÀO mọi người còn thắp nhang thì anh em còn có thu nhập (thậm chí thu nhập thụ động)

ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ MR QUANG NÓI, HÃY TRẢI NGHIỆM

nêu thấy hay hay, vui vui cho 1 like hoặc bình luận bạn nhé.

Quang Nhang Sạch

Một bức thư HAY NHẤT mà tôi đã từng đọc. Mời bạn xem. (P2)

Một bức thư HAY NHẤT mà tôi đã từng đọc. Mời bạn xem. (P2)

cha-con

Chào bạn,

Đây là phần cuối của bức thư tuyệt vời người cha đã gửi cho con mình. Phần đầu bức thư mời bạn bấm vào đây để xem.

– Cha không yêu cầu con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại. Ngược lại, Cha cũng không thể bảo bọc nửa quãng đời sau này của con, khi mà con đã trưởng thành và tự lập. Đây là lúc Cha đã làm tròn trách nhiệm của mình. Sau này con có đi xe buýt hay đi xe hơi riêng; ăn súp vi cá hay ăn mì gói, tự con lo liệu lấy.

– Gia đình thân nhân chỉ là duyên phận một đời. Bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu và như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian sum họp, gia đình đoàn tụ. Kiếp sau, dù ta có thuơng hay không, cũng không chắc sẽ còn gặp lại nhau.

– Tuy có nhiều người thành công trên đường đời mà học hành chẳng đến đâu. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành mà vẫn thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, nhưng không thể thiếu sự hiểu biết. Nên nhớ kỹ điều này!

– Hơn mười mấy, hai mươi mấy năm nay, Cha tuần nào cũng mua vé số, nhưng đến nay, ngay đến giải 3 vẫn chưa từng trúng. Điều này chứng tỏ rằng: Muốn phát đạt phải siêng năng làm ăn, nỗ lực phấn đấu chứ không phải chờ đợi điều may mắn đến với con. Trên thế gian này không có buổi ăn trưa nào miễn phí cả. Nếu may mắn có đến với con, đấy là điều tốt, còn nếu không thì cũng chẳng có vấn đề gì, bởi tất cả phải dựa vào chính bản thân con.

– Con hãy BIẾT ƯỚC MƠ, nhưng để trở thành hiện thực thì ước mơ đừng xa rời thực tế, đừng hão huyền và ảo tưởng. Con phải LUÔN CÓ NIỀM TIN. Không chỉ là niềm tin vào chính bản thân mình mà con cũng cần có niềm tin vào mọi người, niềm tin vào cuộc sống. Nếu không có niềm tin, con sẽ chẳng thể làm được việc gì. Công việc, cuộc sống đôi lúc sẽ có những khó khăn, trở ngại đòi hỏi con phải LUÔN NỖ LỰC. Để có được những thành công thì không thể thiếu sự cố gắng và say mê, con ạ. Hãy nhớ rằng THÀNH CÔNG KHÔNG PHẢI LÀ MỘT ĐÍCH ĐẾN MÀ LÀ MỘT QUÁ TRÌNH. Vì thế, con hãy tiếp tục ước mơ, tiếp tục tin tưởng và không ngừng nỗ lực, con nhé.

Ghi nhận: đọc xong bức thư tôi cảm động vô cùng, phải nói rằng nó rất hay và thâm thúy. Nhiều điều trong đó tôi đang trải qua bằng chính trải nghiệm của mình với nhiều thất bại và thành công.

Thỉnh thoảng tôi phải đọc lại xem như kim chỉ nam giúp mình mạnh mẽ trong cuộc sống. Cố gắng tiến lên phía trước, biết thông cảm tha thứ và đón nhận mọi việc đến với mình dù tốt dù xấu. Và cố gắng thực hiện giấc mơ cuộc đời.

Chân thành cảm ơn người cha đã để lại di sản to lớn cho con mình. Nó không còn là của riêng con ngài nữa mà thành di sản thế giới soi đường cho mọi người học và làm theo.

sưu tầm

Một bức thư HAY NHẤT mà tôi đã từng đọc. Mời bạn xem. (P1)

Một bức thư HAY NHẤT mà tôi đã từng đọc. Mời bạn xem. (P1)

cha-con

Chào bạn,

Trong chuyên mục “những câu chuyện hay”, tôi sưu tầm và chia sẻ đến bạn bức thư nổi tiếng của người cha gửi cho con mình.

Ông là người cha tuyệt vời. Ông là một nhà kinh tế, một chính trị gia Đài Loan đã có công xây dựng mười dự án siêu cấu trúc (như Sân bay quốc tế Tưởng Giới Thạch, Nhà máy Điện hạt nhân số 1, đường cao tốc quốc gia Tôn Dật Tiên, Viện nghiên cứu Công nghiệp Quốc gia…) Ông được coi là một trong những người tạo ra sự bứt phá về công nghệ và kinh tế ở Đài Loan.

Ông là một kỹ sư, quê ở Bồng Lai, Sơn Tây (Trung Quốc). Sinh ngày 10/11/1913. Ngày 24/2/1984 ông bị đột quị, sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Ông mất vào tháng 2/2006 tại Đài Bắc, hưởng thọ 93 tuổi.

Bức thư trở thành di sản để lại cho con trai trước lúc qua đời của một nhà kinh tế, chính khách nổi tiếng.

“Con trai yêu dấu!

Đời người phúc họa vô thường! Không một ai biết trước mình sẽ sống được bao lâu. Có một số việc tưởng nên sớm nói ra thì hay hơn. Cha là cha của con, nếu cha không nói với con, có lẽ không ai nói rõ với con những điều này!

Những lời khuyên để con ghi nhớ này, là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời, mà bản thân cha đã trải nghiệm. Nó sẽ giúp con tiết kiệm nhiều những nhầm lẫn hoang phí trên bước đường trưởng thành của con sau này.

Dưới đây là những điều con nên ghi nhớ trong cuộc đời:

– Nếu có người đối xử không tốt với con, đừng bận tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời này, không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con, ngoại trừ Cha và Mẹ của con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc con phải biết ơn và trân quý, con cũng nên thận trọng suy xét, vì người đời làm việc gì thường có mục đích và nguyên nhân. Con chớ vội vàng xem đối phương là chân bằng hữu .

– Con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với con. Con đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu con không hiểu rõ được điểm này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình mai sau.

– Trên đời không phải không có người nào mà không thể thay thế được, không có vật gì mà nhất định mình phải sở hữu được. Con nên hiểu rõ ở điểm này. Nếu mai sau rủi người bạn đời không còn muốn cùng con chung sống, hoặc giả con vừa mất đi những gì trân quý nhất trong đời, thì con nên hiểu rằng: Đây cũng không phải là chuyện lớn lao gì cho lắm!

– Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ qua là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác này tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà thay đổi. Nếu người yêu rời xa con, hãy nhẫn nại chờ đợi , để thời gian từ từ gột rửa, để tâm tư mình dần dần lắng đọng thì nỗi đau thương cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi . Không nên cứ ôm ấp hoài niệm mãi cái ảo ảnh yêu thương, cũng không nên quá bi lụy vì tình.

– Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay con đã lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi! Cho nên càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì con sẽ được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng con cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.

Mời bạn xem phần 2 tại đây

sưu tầm

THIỀN SƯ ĐẮC ĐẠO TRƯỚC ĐÂY LÀ MỘT TAY GIANG HỒ KHÉT TIẾNG (P3)

THIỀN SƯ ĐẮC ĐẠO TRƯỚC ĐÂY LÀ MỘT TAY GIANG HỒ KHÉT TIẾNG (P3)
thien-su-thich-minh-thuy
thien-su-thich-minh-thuy

Nỗi ân hận gặm nhấm thấu tâm can

Không còn được vùng vẫy như xưa, chế độ quản giáo trong nhà tù giờ đây đã nghiêm ngặt nên một tên tội phạm nguy hiểm lại nghiện nặng như Hưởng cũng phải khuất phục.

Ấy thế nhưng y vẫn dự định sau nhiều năm thụ án lần này sẽ tiếp tục ra gây dựng băng nhóm và đi cướp. Những đêm khuya cô đơn lạnh lẽo, người vợ hiền của y không chịu nổi tính khí của Hưởng đã bồng con đi biệt xứ.

Người chị gái và mẹ già cũng đều khuất núi khiến trong lòng Hưởng trỗi dậy nỗi xót xa. Cứ vậy hàng đêm hình ảnh những người thân thương cũng như ánh mắt van nài của người cha già cứ ùa về khiến gã không tài nào ngủ được.

Sư Thủy giãi bày: “Trong nhà tù lạnh lẽo. Tôi là đối tượng đặc biệt vì đã có nhiều tiền án nên bị giam riêng. Đến lúc này mới thấm thía được nỗi cô độc tận cùng. Vốn là một người cũng từng có nhiều năm ăn học và đọc sách, giờ bỗng dưng nghĩ lại thấy vì con đường sa ngã mà mình đã mất tất cả, gia đình, vợ con, cha mẹ.

Cơn đau từ những trận đòn trong việc đánh cướp lại cứ nhức nhối không yên khiến cho tâm can càng thêm day dứt. Hầu như chẳng có đêm nào tôi có thể chợp mắt được. Từ nỗi day dứt đó mà tôi trỗi dậy khát vọng hoàn lương. Khi gần mãn hạn tù, nghĩ chẳng còn gia đình thân thích nên tôi quyết định đi tu.

Con đường tu hành đầy khổ hạnh đến nay cũng đã vài chục năm. Trong suốt những năm đó, ngoài việc đi giúp những người dân và vận động ủng hộ của các Phật tử cho những người bất hạnh, thi thoảng Thiền sư Thích Minh Thủy còn xin vào các trại giam để nói chuyện và khuyên nhủ những người lầm lỡ trong đó hãy hoàn lương, hãy nghĩ về gia đình và day dứt như chính những đêm dài day dứt của ông vì chính đó là động lực to lớn nhất để từ giã tội lỗi và những sai lầm của mình.

Khác với vẻ hung tợn một thời, giờ đây, khuôn mặt Thiền sư Thích Minh Thủy đã hằn đặc nếp nhăn đầy khổ hạnh, ông bảo còn phải tu và làm việc thiện cho đến chết mới có thể thảnh thơi chuộc lại những lỗi lầm của mình được.

Phần 1: Ăn chơi sa đọa từ Bắc chí Nam

Phần 2: Vào từ ra tội như cơm bữa

(theo An Ninh thủ đô)

THIỀN SƯ ĐẮC ĐẠO TRƯỚC ĐÂY LÀ MỘT TAY GIANG HỒ KHÉT TIẾNG (P2)

THIỀN SƯ ĐẮC ĐẠO TRƯỚC ĐÂY LÀ MỘT TAY GIANG HỒ KHÉT TIẾNG (P2)
thien-su-thich-minh-thuy
thien-su-thich-minh-thuy

Vào tù ra tội như cơm bữa

Vào khoảng năm 1974, Hưởng trở lại khu vực chiến trường miền Nam và tiếp tục hành trình ăn chơi trụy lạc và cướp bóc của mình.

Không chỉ cướp của người dân, Hưởng còn liều lĩnh cướp của của đồn Ngụy. “Đi đêm lắm có ngày gặp ma”, trong một lần cướp của Ngụy, Hưởng đã bị bắt và tuyên án một năm tù. Mãn hạn tù, gã lại lao vào con đường cũ cướp bóc và lẩn trốn khắp nơi.

Lại tiếp tục vào tù nhưng dường như việc ăn cơm tù không còn gì xa lạ hay xấu hổ nữa nên Hưởng thản nhiên đón nhận điều này. Bởi khi đó, cũng có chút tên tuổi trong giang hồ nên khi vào trại giam, những kẻ bất hảo trong trại chẳng những không dám làm gì Hưởng mà còn kiêng nể gã nhiều phần. Được đà như vậy nên Hưởng càng tự đắc và cho mình là hay.

Nhớ lại những năm tháng đen tối của cuộc đời mình, sư Thủy bộc bạch: Lúc đó chưa đầy 30 tuổi nhưng giới giang hồ Sài Gòn ngày ấy đều có vẻ rất kiêng nể tôi.

Dường như chẳng còn trò gì là tôi không dám làm cả. Từ đánh, chém cho đến hút chích và trụy lạc ăn chơi.

Cuộc sống cứ thể trôi qua, ký ức về người cha già trước lúc khuất núi cùng với những lời trăng chối chẳng mảy may động cựa trong suy nghĩ của đứa con hư hỏng. Gã chỉ nghĩ đến việc ngày mai sẽ cướp được bao nhiêu và hút ma túy kiểu gì.

Cướp không đủ, trong một vài lần chớp nhoáng về quê, gã còn mang đi tất cả tài sản của chị gái và một vài món đồ hồi môn cha mẹ mình để lại, tất cả “nướng” vào ma túy. Nhiều lần vào tù ra tội nhưng Hưởng không mảy may run sợ.

Sau ngày giải phóng đất nước, những năm 1981, Hưởng vẫn là một tay giang hồ cộm cán ở mảnh đất phía Nam này. Hễ ai nghe danh “Hưởng lỳ” đều khiếp sợ mà tự cống nạp tiền bạc.

Vì ăn chơi quá sa đọa nên tiền bạc bao nhiêu đối với Hưởng gã cũng có thể tiêu hết. Lúc này người chị gái của gã ở quê mắc bệnh trầm trọng nhưng vẫn nhớ thương và lo lắng cho đứa em trai độc nhất trong gia đình nên sắp xếp mai mối cho Hưởng một người vợ hiền thục quê miền Bắc.

Người vợ này vào ở phục vụ và chiều chuộng Hưởng như một ông hoàng nhưng gã khinh bạc và còn thường xuyên phỉ nhổ, hắt hủi, ngay cả khi vợ đã sinh con cho gã.

Sang năm 1982, các băng nhóm ở Sài Gòn nổi lên nhiều, địa bàn hoạt động của Hưởng bị thu hẹp lại nên nguồn thu phi pháp và sự cạnh tranh của gã cũng giảm đi.

Lục lại trong ngăn tủ thấy có khẩu súng lục gã tậu được từ ngày trong quân ngũ của Ngụy nên nảy ra ý định kêu gọi thêm một đồng bọn tên Trần Phước mở kế hoạch vào trung tâm Sài Gòn cướp.

Sau nhiều lần thành công, đến pha cướp của một cặp vợ chồng thương gia thì gã bị sa lưới. Để tẩu thoát, gã đã nổ súng bắn trả lại lực lượng công an. Tuy nhiên cuối cùng cũng phải tra tay vào còng trước lực lượng mạnh và sự truy bắt gắt gao của các cảnh sát.

phần 1: Ăn chơi sa đọa từ Bắc chí Nam

phần 3: Nổi ân hận gặm nhấm thấu tâm can

(theo An ninh thủ đô)

THIỀN SƯ ĐẮC ĐẠO TRƯỚC ĐÂY LÀ MỘT TAY GIANG HỒ KHÉT TIẾNG (P1)

THIỀN SƯ ĐẮC ĐẠO TRƯỚC ĐÂY LÀ MỘT TAY GIANG HỒ KHÉT TIẾNG (P1)
thien-su-thich-minh-thuy
thien-su-thich-minh-thuy

Thiền sư Thích Minh Thủy chọn cho mình một con đường hoàn lương khá kỳ lạ đó là tu hành khổ hạnh. Sau khi xuống tóc, ông chọn đỉnh núi hiểm trở nhất của Thị Vải (núi Thị Vải, xã Phú Mỹ, huyện Tân Thành, TP Vũng Tàu) để ngồi tu. Giờ đây ai cũng biết ông là một thiền sư đắc đạo. Nhưng ít ai biết, trước đó, ông là một “ông trùm” ma túy và cướp bóc với nhiều lần vào tù ra tội. Giờ, ông không ngại ngần kể về con đường đến với cõi Phật kỳ lạ của mình với mong muốn là lời nhắc nhở cho những người đang lạc lối.

 Ăn chơi sa đọa từ Bắc chí Nam

Thiền sư Thích Minh Thủy tên thật là Phạm Văn Hưởng, ông SN 1952 ở Thái Bình. Cuộc đời ông trước khi bước vào con đường hoàn lương đầy những vết tích “oai hùng” lẫn những trận đào ngũ và cơn hoan lạc cùng ma túy.

Khác với vẻ khắc khổ bên ngoài của mình, ông kể chuyện về cuộc đời và những phút giây lạc lối một cách thân tình và cởi mở.

 Thiền sư Thích Minh Thủy muốn mọi người hãy tránh xa tội lỗi như ông từng lún sâu một thời

Thiền sư Thủy nhớ lại: “Tôi là con trai cả đồng thời là con trai độc nhất trong gia đình nên được cưng chiều hết mực. Nhà tôi lại có truyền thống hiếu đạo, ngay từ nhỏ cha tôi chỉ một mực dạy đọc sách thánh hiền và học chữa nho”.

 Một trong những ông đồ hào hoa và có tiếng ở đất Thái Bình khi đó chính là cha của Phạm Văn Hưởng. Tuy nhiên cũng bởi quá đam mê vào nghiệp sách đèn và truyền thụ các kiến thức cho học trò của mình mà cha Phạm Văn Hưởng có chút lơ đễnh để Hưởng dần sa chân vào con đường lầm lạc.

 Nhớ về những kỷ niệm buồn thời niên thiếu của mình, sư Thủy kể tiếp rằng: “Chỉ vì tôi đua đòi học theo những người bạn xấu chứ cha tôi ngày nào cũng nhắc nhở và dạy dỗ chỉ học mới nên người thôi.

 Lúc đó trong một số trường học ở Thái Bình có chia tốp ra chơi, con của nhà giàu thì chơi chung một tốp và thường rất hay trốn học, tôi cũng là thành viên của tốp học sinh hư này”.

 Bắt đầu từ những lần trốn học ngượng ngùng, dần dà Hưởng quen chân nên không đi học nữa. Cho đến ngày, nhà trường thông báo kết quả học quá yếu kém của anh, cha anh mới biết. Không thể tiếp tục theo học, lên lớp 9, Hưởng quyết định bỏ học đi lang thang khắp Hà Nội và Thái Bình.

 Là một nhà nho lại không dạy dỗ được con mình, lòng ông Phạm Văn Long (cha của Hưởng) đau như xát muối. Đành phải hướng cho Hưởng đi bộ đội.

 Thế nhưng cuộc sống rèn luyện trong quân ngũ anh không thể nào chịu được nên đã đảo ngũ và gia nhập đội quân lính Ngụy ở Nha Trang (Khánh Hòa).

 Sau khi gia nhập đội lính này, có sẵn một số tiền “chôm” được của gia đình, Hưởng thả sức hút ma túy.

 “Đó là vào khoảng năm 1971, tôi là một chàng trai trẻ, ăn chơi lang bạt từ Bắc chí Nam. Mục tiêu gia nhập lính Ngụy cũng chỉ để thỏa cái trò ăn chơi trác táng đó. Đủ trò, trò nào cũng chán cuối cùng tìm đến thuốc phiện”.

 Chẳng mấy chốc thành một người nghiện nặng. Cũng từ đó bước chân anh trượt dài trên con đường sa ngã. Khi hút thuốc phiện hết số tiền mình có sẵn, Hưởng tiếp tục trộm cắp của những người bạn đồng ngũ sau đó ít lâu thì đảo ngũ.

 Bởi đã học được nhiều chiêu trò lưu manh nên anh liên tục thoát khỏi sự truy bắt của đồn lính Ngụy. Quá đau buồn trước việc đứa con trai độc nhất hư hỏng và bặt vô âm tín, cha của Hưởng lâm bệnh nặng và chết ngay trong năm sau đó.

 Nhận được tin, trong Hưởng cũng có trỗi dậy chút lòng trắc ẩn, Hưởng lầm lũi tìm cách về nhìn mặt cha lần cuối và hứa sẽ quay về lương thiện, không trộm cướp và hút chích nữa. Nhưng lời hứa của Hưởng chỉ để che mặt người chị gái và mẹ già để lấy thêm một khoản tiền lớn. Có tiền trong tay, Hưởng lại tiếp tục lao vào ăn chơi, hút chích.

 Phần 2: Vào từ ra tội như cơm bữa

Phần 3: Nỗi ân hận gặm nhắm thấu tâm cam

 (Theo An ninh thủ đô)