KHÁC NHAU CƠ BẢN TRONG ĐỜI SỐNG CỦA NGƯỜI TU TẬP GIỮA NAM TÔNG VÀ BẮC TÔNG

KHÁC NHAU CƠ BẢN TRONG ĐỜI SỐNG CỦA NGƯỜI TU TẬP GIỮA NAM TÔNG VÀ BẮC TÔNG
hình-phật-hương-sạch-thiên-hương-sưu-tầm
hình-phật-hương-sạch-thiên-hương-sưu-tầm

15. Kiểu mẫu lý tưởng cho đời sống của người tu tập giữa Nam tông và Bắc tông có khác nhau không

Đây là câu hỏi rất thú vị. Chúng ta biết rằng mẫu người lý tưởng đóng một vai trò quan trọng trong sự hình thành nhân cách và lối sống của mỗi con người, dù ở bất cứ lĩnh vực nào, tôn giáo hay không tôn giáo. Ở đây, mẫu người lý tưởng giữa Phật giáo Nguyên Thuỷ và Phật giáo Phát triển có khác nhau.

Trong Phật giáo Nguyên Thuỷ, mẫu người lý tưởng chính là hình ảnh của một bậc thánh a-la-hán, con người của sự rủ bỏ hết mọi cảm nhiễm ở đời, sống an lạc, tỉnh thức và tuỳ duyên hoá độ chúng sanh. Nhưng trong Phật giáo Phát triển, mẫu người lý tưởng là hình ảnh của một vị Bồ-tát, người mang lý tưởng độ tha trong suốt cuộc hành trình tu tập.

Ở đây, lý tưởng độ tha hay hoá độ các chúng hữu tình (nhiêu ích hữu tình) là trách nhiệm mà một vị Bồ-tát nguyện phụng hiến đời mình cho suốt cuộc hành trình tâm linh từ buổi sơ phát tâm (phát nguyện ban đầu) cho đến khi thành Phật. Do vậy, để thực hiện lý tưởng độ tha, một vị Bồ-Tát không ngừng tu tập  và phát triển trí tuệ và từ bi, vì trí tuệ và từ bi chính là sự nghiệp của một vị Bồ-Tát hay một vị Phật.

Và lại, để thực hiện lý tưởng độ tha của mình, một vị Bồ-Tát luôn phát nguyện đi vào thế gian, hiện muôn ngàn thân tường của thế gian để làm ích lợi cho thế gian. Đây là lý do mà phật giáo phát triển luôn hiện đại hoá con đường thể nhập vào đời sống thực tế để thực hiện lý tưởng độ tha.

Điều này, một cách nào đó, tạo nên sự khác biệt giữa các hình thức Phật giáo truyền thống và phát triển. Tuy nhiên, con đường thực hành của Bồ tát bao gồm các hạnh Ba-la-mật như đã đề cập trên đây vẫn mang tính chất truyền thống.

NHANG SẠCH THIÊN HƯƠNG CHIA SẺ CÙNG QUÝ BẰNG HỮU