THIỀN SƯ ĐẮC ĐẠO TRƯỚC ĐÂY LÀ MỘT TAY GIANG HỒ KHÉT TIẾNG (P1)

thien-su-thich-minh-thuy
thien-su-thich-minh-thuy

Thiền sư Thích Minh Thủy chọn cho mình một con đường hoàn lương khá kỳ lạ đó là tu hành khổ hạnh. Sau khi xuống tóc, ông chọn đỉnh núi hiểm trở nhất của Thị Vải (núi Thị Vải, xã Phú Mỹ, huyện Tân Thành, TP Vũng Tàu) để ngồi tu. Giờ đây ai cũng biết ông là một thiền sư đắc đạo. Nhưng ít ai biết, trước đó, ông là một “ông trùm” ma túy và cướp bóc với nhiều lần vào tù ra tội. Giờ, ông không ngại ngần kể về con đường đến với cõi Phật kỳ lạ của mình với mong muốn là lời nhắc nhở cho những người đang lạc lối.

 Ăn chơi sa đọa từ Bắc chí Nam

Thiền sư Thích Minh Thủy tên thật là Phạm Văn Hưởng, ông SN 1952 ở Thái Bình. Cuộc đời ông trước khi bước vào con đường hoàn lương đầy những vết tích “oai hùng” lẫn những trận đào ngũ và cơn hoan lạc cùng ma túy.

Khác với vẻ khắc khổ bên ngoài của mình, ông kể chuyện về cuộc đời và những phút giây lạc lối một cách thân tình và cởi mở.

 Thiền sư Thích Minh Thủy muốn mọi người hãy tránh xa tội lỗi như ông từng lún sâu một thời

Thiền sư Thủy nhớ lại: “Tôi là con trai cả đồng thời là con trai độc nhất trong gia đình nên được cưng chiều hết mực. Nhà tôi lại có truyền thống hiếu đạo, ngay từ nhỏ cha tôi chỉ một mực dạy đọc sách thánh hiền và học chữa nho”.

 Một trong những ông đồ hào hoa và có tiếng ở đất Thái Bình khi đó chính là cha của Phạm Văn Hưởng. Tuy nhiên cũng bởi quá đam mê vào nghiệp sách đèn và truyền thụ các kiến thức cho học trò của mình mà cha Phạm Văn Hưởng có chút lơ đễnh để Hưởng dần sa chân vào con đường lầm lạc.

 Nhớ về những kỷ niệm buồn thời niên thiếu của mình, sư Thủy kể tiếp rằng: “Chỉ vì tôi đua đòi học theo những người bạn xấu chứ cha tôi ngày nào cũng nhắc nhở và dạy dỗ chỉ học mới nên người thôi.

 Lúc đó trong một số trường học ở Thái Bình có chia tốp ra chơi, con của nhà giàu thì chơi chung một tốp và thường rất hay trốn học, tôi cũng là thành viên của tốp học sinh hư này”.

 Bắt đầu từ những lần trốn học ngượng ngùng, dần dà Hưởng quen chân nên không đi học nữa. Cho đến ngày, nhà trường thông báo kết quả học quá yếu kém của anh, cha anh mới biết. Không thể tiếp tục theo học, lên lớp 9, Hưởng quyết định bỏ học đi lang thang khắp Hà Nội và Thái Bình.

 Là một nhà nho lại không dạy dỗ được con mình, lòng ông Phạm Văn Long (cha của Hưởng) đau như xát muối. Đành phải hướng cho Hưởng đi bộ đội.

 Thế nhưng cuộc sống rèn luyện trong quân ngũ anh không thể nào chịu được nên đã đảo ngũ và gia nhập đội quân lính Ngụy ở Nha Trang (Khánh Hòa).

 Sau khi gia nhập đội lính này, có sẵn một số tiền “chôm” được của gia đình, Hưởng thả sức hút ma túy.

 “Đó là vào khoảng năm 1971, tôi là một chàng trai trẻ, ăn chơi lang bạt từ Bắc chí Nam. Mục tiêu gia nhập lính Ngụy cũng chỉ để thỏa cái trò ăn chơi trác táng đó. Đủ trò, trò nào cũng chán cuối cùng tìm đến thuốc phiện”.

 Chẳng mấy chốc thành một người nghiện nặng. Cũng từ đó bước chân anh trượt dài trên con đường sa ngã. Khi hút thuốc phiện hết số tiền mình có sẵn, Hưởng tiếp tục trộm cắp của những người bạn đồng ngũ sau đó ít lâu thì đảo ngũ.

 Bởi đã học được nhiều chiêu trò lưu manh nên anh liên tục thoát khỏi sự truy bắt của đồn lính Ngụy. Quá đau buồn trước việc đứa con trai độc nhất hư hỏng và bặt vô âm tín, cha của Hưởng lâm bệnh nặng và chết ngay trong năm sau đó.

 Nhận được tin, trong Hưởng cũng có trỗi dậy chút lòng trắc ẩn, Hưởng lầm lũi tìm cách về nhìn mặt cha lần cuối và hứa sẽ quay về lương thiện, không trộm cướp và hút chích nữa. Nhưng lời hứa của Hưởng chỉ để che mặt người chị gái và mẹ già để lấy thêm một khoản tiền lớn. Có tiền trong tay, Hưởng lại tiếp tục lao vào ăn chơi, hút chích.

 Phần 2: Vào từ ra tội như cơm bữa

Phần 3: Nỗi ân hận gặm nhắm thấu tâm cam

 (Theo An ninh thủ đô)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *